There is a great deal of difference between an eager man who wants to read a book and a tired man who wants a book to read.

Bạn đang xem: Ảnh bìa tớ thích cậu. cậu không cảm nhận thấy điều đó àk ngốc

G.K. Chesterton


*

*
Xem hướng dẫn
Link download:
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6 - xem thông tin ebook
ăm học mới bắt đầu vào ngày thứ ba sau dịp lễ Quốc tế Lao động nên tuần đó kết thúc rất nhanh. Thật là một điều may mắn vì tình thế ở trường ngày một xấu hơn. Leslie tiếp tục tham gia chạy với lũ con trai vào giờ nghỉ và lần nào nó cũng thắng. Đến ngày thứ sáu thì nhiều thằng lớp bốn và lớp năm đều bỏ cuộc và tham gia vào trò chơi leo núi ở phía sau sân trường. Vì chỉ còn một nhúm người tham gia chạy nên cũng chẳng cần phải chia ra thành từng nhóm khác nhau để chạy đua và cũng chẳng còn mấy đứa hứng thú với môn chạy này nữa. Tất cả đều do lỗi của Leslie.
Jess biết rằng bây giờ thì nó chẳng còn cơ hội nào để trở thành người chạy nhanh nhất trong khối lớp bốn và lớp năm, nhưng điều an ủi duy nhất đối với nó lúc này là ngay cả Gary Fulcher cũng không hòng đoạt được danh hiệu đó nữa. Hôm thứ sáu, chúng lại tổ chức chạy đua và cũng không ai thắng nổi Leslie. Chẳng ai nói ra lời nhưng trong lòng đều thầm nghĩ những cuộc chạy đua như vậy là hết rồi.
Vì là ngày thứ sáu nên sau giờ nghỉ, lớp năm có giờ học nhạc với cô Edmunds. Jess đã nhìn thấy cô Edmunds trong hội trường từ trước đó rồi và chính cô đã dừng nó lại hỏi xem dịp hè vừa qua nó có còn tiếp tục vẽ nữa không.
Jess gật đầu và cũng cười đáp lại. Ngay cả những ngón chân của nó cũng cảm thấy ấm áp và náo nức khi được trò chuyện với cô.
Lúc này ngồi trên chiếc ghế cũ kĩ trong phòng giáo viên, cảm giác ấm áp đó đang lan truyền khắp cơ thể khi giọng nói ngọt ngào của cô vang lên như một bản nhạc.

Xem thêm: Dumpster Là Gì - Nghĩa Của Từ Dumpster


Cô Edmunds bắt đầu giờ học bằng những cuộc trò chuyện với một vài học sinh. Cô hỏi chúng xem dịp hè vừa rồi chúng làm những gì và có vui không. Bọn học sinh lí nhí đáp lại. Cô vẫn mặc chiếc quần jean như mọi lần và thản nhiên ngồi bắt chân chữ ngũ trước mặt học sinh, như thể đó là cách mà giáo viên vẫn thường làm.
Cô vừa nói chuyện vừa chỉnh lại dây đàn ghi ta và gẩy thử xem tiếng của nó đã chuẩn chưa. Chuỗi vòng trên cổ tay cô cũng lắc lư theo nhịp đàn cô gẩy. Cô không nói trực tiếp với Jess, nhưng cặp mắt xanh của cô nhìn nó cũng đủ làm nó phấn khởi rung lên như những dây đàn trong tay cô.
Cô nhận ra Leslie là học sinh mới và yêu cầu nó giới thiệu về mình, điều mà những đứa con gái thường không thích làm. Nghe xong, cô vui vẻ cười với Leslie và Leslie cũng vui vẻ cười đáp lại. Jess nhớ đến nụ cười đầu tiên nó thấy trên mặt Leslie khi nó về nhất trong cuộc thi chạy vào hôm thứ ba.
Cô Edmunđs dạo mấy nốt nhạc rồi khe khẽ hát. Giọng cô nhỏ hơn mọi lần, có lẽ đặc biệt với bài hát này:
Cả lớp cùng bắt vào hát theo, lúc đầu còn dè dặt, nhưng khi đã khớp được với nhịp điệu của cô giáo và nhất là đến đoạn kết thì chúng hát to đến mức có lẽ cả trường đều nghe thấy. Hòa cảm xúc vào bài hát nhất là ở câu kết hãy luôn như chính mình, bạn và tôi, Jess quay sang, bắt gặp cái nhìn của Leslie. Hai đứa cùng cười. Cái gì vậy? Chẳng có lí do nào để nó không thể cả. Nó sợ cái gì chứ? Chúa ơi, thỉnh thoảng nó lại ứng xử như một thằng ngốc vậy. Jess gật đầu và mỉm cười với Leslie lần nữa. Leslie cũng cười đáp lại. Nó cảm thấy như chính tại nơi đây, trong phòng giáo viên này, một mùa xuân mới bắt đầu trong cuộc sống của mình và nó quyết định sống một cuộc sống mới.
Nó không cần phải có một lời tuyên bố nào với Leslie rằng nó đã thay đổi định kiến của mình về con bé cả, nhưng Leslie đã cảm nhận được điều đó. Trên chuyến xe buýt về nhà ngày hôm đó, nó ngồi sát vào Jess và cố xích lại gần hơn nữa để May Belle vẫn có thể ngồi cùng trên chiếc ghế đó. Leslie say sưa kể về Arlington, về ngôi trường rộng lớn ở vùng ngoại ô mà nó học trước kia cùng phòng học nhạc thật hoành tráng, nhưng nó cũng phải công nhận rằng chẳng có một giáo viên nào ở trường đó đẹp như cô Edmunds cả.
– Có chứ, tớ nghĩ trường nào cũng có hoặc phần lớn các trường đều có. – Leslie thở dài rồi nói tiếp: – Tớ nhớ cái phòng tập trường tớ lắm vì tớ rất thích và tớ cũng rất thích thể thao.