Cháu đúng là bạn tôi gặp vào giấc mơ đêm qua. Câu nói với ánh mắt là lạ của fan đàn bà khiến cho tôi hoảng sợ. Nhưng tôi là sinc viên ngôi trường nhạc. Tôi có quyền bay bổng vào các trường hòa hợp, cho dù trước phương diện tôi có thể là 1 bạn không được thông thường.

Ngulặng Hương

- Trong giấc mơ, chưng thấy cháu dễ thương và đáng yêu bởi lúc này không? - Tôi tinh nghịch hỏi lại. Nụ cười khiến khuôn phương diện của bà trở về bình thuờng cùng tôi nhận biết bà đẹp nhất, chắc rằng xa xưa bà cực kỳ rất đẹp. Và hai con mắt bao gồm đuôi kia...Ttránh...sẽ có một bài hát về đôi mắt tất cả đuôi và không một ai ngờ cảm giác lại bước đầu xuất phát điểm từ 1 bà già. Là la...vật rê mày fa... Có thể bà không sở hữu và nhận tôi vào làm gia sư. Có thể tôi đang liên tiếp dò kiếm tìm mọi mẩu lăng xê miễn mức giá rao đề nghị người góp việc. Có thể mai sau tôi lại nhá bánh tnạm cùng uđường nước suông...Nhưng lúc này chắc chắn rằng là 1 trong tác phẩm, mặc dù chỉ riêng tôi hát mang đến tôi nghe. Đồ rê mi fa... Tại sao một hai con mắt nửa thực nửa mơ lại hiện diện bên trên khuôn phương diện đầy nếp nhăn cơ ? - Trước con cháu đang bao gồm vài ba cô cậu mang đến phía trên nhưng mà vừa gặp gỡ bọn họ tôi dường như không đam mê. Nghĩa là tôi sẽ lọt được vào hai con mắt mơ của bà? Ồ ! Hơn cả một bài toán có tác dụng để kiếm cơm trắng, phía trên đó là một bài xích thơ. - Còn tôi, tôi sợ cháu không gật đầu đồng ý - Giọng bà bối rối - Trong niềm mơ ước, con cháu vẫn không đồng ý công việc này. Lại giấc mơ. Tôi bước đầu tin tưởng rằng đêm hôm trước mình cũng mộng mị. - Lúc ấy con cháu khoác áo màu xanh domain authority ttránh - Bà đan tay sát vào nhau. Tôi bao gồm một cái áo blue color lá cây. Nhưng cũng hoàn toàn có thể nó sẽ cố màu mà tôi chần chừ. Đồ rê ngươi fa..Có một giấc mơ màu xanh lá cây da trời, mỹ miều ánh mắt sao ttránh đổi ngôi...trang bị rê mày ... - Cháu hãy hứa hẹn....- Người bọn bà quan sát tôi bởi đôi mắt khẩn cầu nóng nảy- Nếu con cháu lắc đầu, hãy thề với tôi là con cháu vĩnh cửu câm im. Trời ! Dù công việc bà chuẩn bị giao mang đến tôi là gì chăng nữa thì cũng hãy để cho tôi viết nốt bản nhạc này. Đồ rê mày fa...Xin ngừng khóc, đứng khóc...lặng yên hồ ơi! Xin chớ khóc, đừng khóc, tĩnh lặng sông ơi... Tôi để mặc bà cầm tay kéo vào nhà, đi qua phòng tiếp khách có chiếc bàn ghế mây với khung hành lang cửa số chú ý ra một hàng rào mộc. Nhà láng giềng có một cô bé bỏng tóc bím vẫn rình chụp chú bướm vàng. Bà kéo tôi vào chống vào, chừng như tất cả một ông đại úy nghiêm nghị pđợi ánh mắt trường đoản cú trên tường quan sát tôi: "Chào cô nhỏ xíu đến từ giấc mơ", có đề xuất ông nói vậy ko nhỉ? Bà kéo tôi lên gác, phần đông ngón tay xiết chặt cổ tay tôi. - Đau vượt ! Tôi kêu lên - Cháu không vứt chạy đâu cơ mà. - Xin lỗi - Bà nói và xiết chặt hơn. Băng qua một căn phòng rộng lớn thêng thang gió, bà tạm dừng trước một ô cửa kín mkhông nhiều. - Cháu hãy thề một đợt tiếp nhữa đi ! - Bà thều thào. Mồ hôi ướt át. Bà không điên. Tôi cứng cáp bà ko điên. Nhưng bao gồm một kín quyết liệt sau ô cửa này. Ngày xưa, gồm một hoàng tử bị lời nguyền biến thành sư tử, giả dụ tất cả cô nàng làm sao thành thật yêu Đấng mày râu thì lời nguyền sẽ được hoá giải. Một trăm năm trôi qua, một hôm có một cô gái buôn bản thiếu nữ hái củi lạc bước ghé thăm toà lâu đài hoang truất phế...- Tôi quan sát bà trân trân. - Ta chỉ có tuyệt nhất một mình nó. Cháu hãy giúp chúng ta dạy dỗ nó hồ hết gì nó ước ao. Tân oán cùng, tân oán trừ, làm cho thơ... Sư tử ? Cọp ? Gấu ? Chồn ? ...Nhân danh tình chủng loại tử linh nghiệm. Bởi do bà là người mẹ với tôi tất cả một người bà mẹ, tôi sẽ nói yêu thương nam nhi bà mặc dù có đề nghị hóng nghìn năm và hoá đá. - Xin thề ! - Tôi đính thêm bắp. o0o Rồi mùa đông giá rét đi qua. Vạn thứ hoan hỉ chờ ngày xuân mang đến... Dường như cậu bé xíu vẫn ngủ, tôi vội quyển truyện cổ tích lại. Nhưng không, thân khoảng toắt con tối trỡ ràng sáng của căn phòng giăng đầy đông đảo tấm rèm color thẫm, giọng cậu bé vang lên tỉnh giấc táo: - Giữa mùa đông cùng ngày xuân bao gồm một tối Gọi là giao thừa đề xuất ko chị? - Phải ! - Tôi đồng ý. - Đêm giao quá rất đẹp lắm yêu cầu không chị? Tôi thấp thỏm. Và tôi nhận ra cậu hay đề cập tới từ đẹp mắt. Một mẩu truyện cổ tích đẹp mắt. Ly nước tsoát đẹp mắt, cùng Khi canh cửa ngõ xuất hiện thêm, tiếng cửa ngõ rít lên nghe khôn xiết đẹp. Tôi khôn xiết mong biết về nét đẹp vào phát minh của cậu bé, tuy thế thiệt khó khăn, khó khăn làm thế nào. Tôi đặt cây cây viết chì vào tay cậu: - Nào, em hãy có tác dụng bài xích toán thù này. - Những con số thiệt là xấu xí- Cậu bé miễn cưỡng cụ cây bút, nhưngngõn tay ngẳng nghiu lóng ngóng. Một ngày, hai ngày...Một tuần, hai tuần...Một tháng, nhị tháng...Thật ăn hại nếu muốn cậu có tác dụng đúng một bài bác cộng trừ hai chữ số. - Bởi vì tân oán học tập là vấn đề vô lý nhất. Tôi sửng nóng khi nghe đến cậu nói câu này. - Tại sao? - Tôi gặng hỏi. - Vì tuyệt đối là 1 điều vô lý. Cậu đọc được ý tưởng phát minh này trường đoản cú đâu? Thậm chí cậu quan trọng ghi nhớ đầy đủ hai mươi tư chữ cái. Trong cơ thể không an tâm này ẩn chứa một điều bí mật. Ô! Tạo hoá thiệt trêu tức. Thà cậu nhỏ xíu dốt nát hẳn mang lại mẹ chớ hoài công kỳ vọng. Tôi nghe mình muốn khóc. - Cháu không làm cho được gì cả. Xin bác bỏ lắp thêm lỗi. Bà mẹ xoắn tay vào tóc. Hai loại sông tuyệt vọng nhìn tôi. - Nó rất có thể có tác dụng được điều gì đó, cần không? Nó ko hoàn toàn vô trò vè, yêu cầu không? Tôi khóc. Bà khóc: Thôi thì chỉ việc cháu ké mang lại nói chuyện cùng với nó. Nó say mê trò chuyện lắm. Và nó ưng ý xuống đường nữa. Tôi không thể lhình họa lương hằng mon chỉ nhằm chuyện trò, tất yêu dấn từ bỏ tay bà số tiền trích ra trường đoản cú khoản trợ cung cấp ít ỏi chỉ để nói "con cháu chẳng làm cho được". Và tôi cũng phân vân mình hoàn toàn có thể im câm trong bao thọ nữa. Bí mật này đè nặng tim tôi. Tôi mong hét lên mang đến anh em tôi biết, mang đến phần lớn nguời biết. Hay chỉ cần một bạn biết thôi. Cô bé bỏng láng giềng tất cả song bím tóc Black nhánh hay tha thẩn vào sân vườn Lúc khía cạnh ttránh lên. Cô bé bỏng bao gồm biết vị trí này, sau form hành lang cửa số đóng kín đáo, sau tnóng mành thẫm màu, bao gồm một cậu nhỏ nhắn bi tráng bi tráng nhưng mà tất yêu quan niệm được ấy là tương tư ? Đồ rê mày fa... Tôi với cây bầy đến, trở thành đa số buổi học tân oán cùng trừ thành mọi buổi hoà nhạc có một nhạc công, một nhạc cụ, một thính đưa cùng một nỗi đau lơ lững giữa thinc ko. - Tiếng bầy đẹp nhất vượt ! - Cậu nhỏ bé rỉ tai, đôi mắt môi nhìn tôi. Một tia sáng sủa chiếu qua đầu tôi. Đẹp ? Tại sao không phải là hội hoạ ? Tôi tung cửa ngõ chạy hệt như bay ra phố.


Bạn đang xem: Dư âm là gì


Xem thêm: Cách Làm Món Cá Kho Thịt Ba Chỉ Đậm Đà Thơm Lừng, Cách Làm Món Cá Kho Thịt Ngon Tuyệt Cú Mèo


Xem thêm: Cách Xào Rau Cải Bắp Cải Xào Sẽ Ngon Giòn Hơn Nếu Thêm Chút Rượu


Lạy Trời, trêu gan chừng ấy đủ rồi, xin đừng thách thức hơn nữa, nhỏ chuẩn bị sẵn sàng tấn công đổi kỳ thi tiếp đây để hiểu khái niệm rất đẹp là gì ? Tôi đem đến lỉnh kỉnh bột màu sắc, cọ, giấy...Tim đập thình thịch, tôi đặt tất cả trước khía cạnh cậu và hồi hộp hỏi: - Em thấy gần như máy này...rứa nào? Mắt cậu bé bỏng sáng rực. Tạ ơn Ttách ! Thật trở ngại nhằm cậu vươn vai như ý mong muốn, dẫu vậy ở đầu cuối thì cây rửa đã và đang nằm ngoan trong số những ngón tay ngẳng nghiu. - Nó làm gì vậy? - Bà bà mẹ lạc giọng hỏi. - Vẽ ! - Tôi vấn đáp như người bị hụt tương đối. o0o ...Một cánh rừng chưa hẳn ngày thu cơ mà lá quà rực. Lá chết từ lộc non, cành bị tiêu diệt, thân cây cũng rũ bị tiêu diệt. Tối qua tôi mơ thấy một nhỏ nai bao gồm sáu chân long dong bên trên đồi trọc. Con chim có nhị đầu, một màu nâu, một màu đỏ. Và một bé voi không có vòi vĩnh, phương diện nó nhnạp năng lượng nhnghỉ ngơi... - Bác ! - Tôi líu lưỡi. Người bọn bà gửi tay lên trời: - Tôi biết ! Nhưng tôi thèm bao gồm một đứa con, thèm được nhức niềm nhức sinc nlàm việc. Tôi thật gian ác, bắt buộc không? Tôi ôm vai bà, lặp đi lặp lại lời yên ủi vô nghĩa: - Bác đừng buồn....Đồ rê ngươi fa...Có một cánh rừng lộc non đá quý chết. Có một chú nai tìm kiếm mùa thu lạc bước. Có một cái sông úa color, úa màu sắc...Rừng chết, sông bị tiêu diệt, người ta ko chết ! Dằng dặc thương thơm đau, kiêu hãnh thương nhức...Người ta yêu thương nhau...Đồ rê ngươi fa... Ttrẻ ranh nhan nhản đầy sàn bên. Tôi cúi nhặt từng bức...Cậu hy vọng phân trần gì đây? Bức ttinh ranh buổi tối sầm. Tôi không hiểu nhiều gì cả. - Đây là giao vượt - Cậu bé xíu giải thích. Giao quá ? Trời! Tôi đi kiếm ý tưởng cao niên trong lúc thực sự giản dị và đơn giản làm thế nào. Tôi bật cười. - Giao thừa không một ai nên ko chị? - ........... - Giờ đó, em ra phố, được không? Bao nhiêu là khao khát chất chứa trong các giọng nói nói thầm. Tôi ghìm giờ nấc nghẹn: - Không bắt buộc đợi giao thừa. Tối ni, chị chsống em đi chơi. Chúng ta sẽ vào quán nạp năng lượng kem, đã coi phyên... Cậu rúm bạn lại: - Được không? - Được mà! - Tôi cả quyết đồng ý. - ...Thôi, chờ giao vượt ! - Giọng cậu rưng rưng. Ừ ! Thì hóng giao thừa- chưa hẳn đợi ngày xuân. Còn đây? Những mảng xoàn đỏ nguệch ngoạc. - Chị thiếu hiểu biết nhiều bức tranh này - Tôi thành thật trúc nhận. - Đây là - Cậu nhỏ xíu quan sát tôi, mắt lấp lánh- Em vẽ tiếng bước chân của chị. Chị thấy đẹp nhất không? - ........ - Còn tranh ảnh này em vẽ giờ đồng hồ lũ. Tôi ngơ ngẩn thân từng phần đời của bản thân được cậu diễn tả bởi Color ... Đồ rê ngươi fa...Có một mẩu truyện thần tiên color biếc, vệt chân thiên thần vào song hài đỏ. Có cha điều ước đựng trong túi cỏ. Ai nỡ tiến công rơi điều ước em tôi. Điều ước color hồng ai nỡ tấn công rơi...Đồ rê mi fa... - Còn bức tranh này...- Cậu bé xíu xẻn lẻn dứt lời. ...Đồ rê mày fa..Có một cô nhỏ nhắn tung tăng chyên ổn én. Xuân về tư mùa, xuân về tương bốn...Bím tóc xinc xinch đến mùa xuân đậu, cho bướm chuyền cành cho người ngơ ngẩn...vật rê mày... Cậu bé bỏng thiếp ngủ giữa những bức tranh ngổn ngang. Tôi ôm lũ trnghỉ ngơi về ký túc xá. Ngày mai thi. o0o Hà Thành, Nha Trang, Huế, Thành phố Cảng...Rồi Paris...Tôi theo đoàn ca nhạc trình diễn chân ttách góc bể. Một vài ba lá thỏng hối hả, rồi thỏng cũng vượt nhiều năm cho gần như giây giải lao ngắn ngủi. Tôi chỉ với đầy đủ thời gian ký kết tên vào vùng sau gần như tấm bưu thiếp đáp cùng bưu điện làm nốt phần còn lại. Rồi cũng phai dần dần...Bí mật xưa chìm xuống lòng trái tyên. - Có một bà nào mong gặp mặt cô- Người đảm bảo an toàn đoàn báo. Thỏi son bên trên tay tôi vẫn miết phần đông lên môi. - Bà ấy đòi chạm chán cô cho bởi được, dường như quan trọng lắm. Từ ngày tôi khét tiếng, ai đòi gặp mặt tôi cũng tỏ vẻ quan trọng cả. Tôi khoác chiếc áo choàng bên ngoài cỗ xiêm y sân khấu, bước ra cổng. Bà lão tóc bạc phơ, đôi mắt đục lờ quan sát tôi: - Đêm qua tôi mơ thấy cô. Mơ ?...Giấc mơ ... Tôi vẫn nghe vấn đề đó ở chỗ nào nhỉ ? Bà đưa cuộn giấy bên trên tay cho tôi: - Đây là bức ảnh sau cuối nam nhi tôi vẽ. - Bức ttinh quái ...? - Tôi đọc tlỗi cô gửi đến nó nghe và nó vẽ điều cô viết. Trước lúc tôi kịp thấu hiểu, bà sẽ liêu xiêu bên kia ngả rẽ. Chỉ sót lại ánh sáng của đèn đuờng lố nhố đầy đủ bóng nguời trê tuyến phố đêm. Ai kia gửi tay trước phương diện tôi xin chữ ký. o0o Ngôi công ty lạng lẽ. Tôi nhón chân bên trên song giầy cao gót nhìn lên gác, chỗ khung cửa ngõ luôn im thinch. Cô gái tất cả khuôn mặtdrất đẹp với mái đầu bờm sư tử lộ diện bên kia rào. Có bắt buộc cô bé tóc bím ngày nào ? - Nhà này bỏ hoang năm năm rồi, từ thời điểm ngày con trai bà ấy... - Chết ? - Tôi lập lại như cái máy. - Đám tang lạ đời, chỉ cò chiếc áo quan gỗ, không có hình trơn gì cả. Nghe nói bà ấy loại bỏ đi tu rồi. Người ta nói đàn bà cao số hay là cạnh bên ck tiếp giáp bé, ko đi tu thì làm gì ? Năm năm ? Năm năm vẫn biến đổi fan lũ bà đôi mắt mơ thành một bà lão. Vậy thì mười bố năm cưu mang sinch nngơi nghỉ và nuôi nấng trong âm thầm tuyệt vọng ...Trời ! ... Đồ rê ngươi fa...Có một lá tlỗi, một lời gặp gỡ và hẹn hò. Một chuyến rong chơi vào tối giao vượt. Mùa xuân chưa qua ngày xuân không tới. Mùa đông cực kỳ vội vàng lỗi hứa hẹn, tôi ơi ! Có một trận chiến vừa đi qua phía trên. Dấu giày, dấu giày, còn in lốt giầy..thứ rê ngươi... Đồ rê ngươi fa... Tôi xé toạt tờ giấy, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau buốt,những nốt nhạc vụn tan vỡ ko một giờ đồng hồ ngân. Đêm ni tôi sẽ không còn hát, không lũ. Sân khấu tối nay đang là thánh con đường cho tôi xưng tội. Tôi vẫn kể mang đến rất nhiều fan nghe về tình yêu của một cô tkhô hanh niên xung phong cùng một anh bộ đội. Kể về cánh rừng bị tiêu diệt, chiếc sông chết, muông thụ chảy tác. Kể về đứa bé có mặt xuất phát từ 1 tình cảm thừa qua sự hủy diệt. Cậu bé nhỏ không có tóc, không có trán, không tồn tại mũi, không tồn tại cổ - dòng đầu thật lớn lọt thỏm thân nhì bờ vai nhỏ thó, đôi bàn chân nhỏ guộc nhỏng chân chim. Nhưng làm thế nào nhắc được mẩu chuyện về bức ảnh sau cuối loằng ngoằng hai gam màu đen Trắng xoắn vào với nhau nhỏng một sự vùng vẫy tuyệt vọng ? cùng làm sao kể được sự quên khuấy của bản thân mình.