(chrissiemanby.com) Trong cuộc sống không phải ai cũng có được những giá trị cuộc sống cần thiết cho dù họ đã có những cố gắng và quyết tâm hết sức mình. Và đây là chủ đề thơ viết về những người trong hoàn cảnh đó, những bài thơ than vãn về cuộc đời với tâm trạng buồn & cảm giác bế tắc trong cuộc sống.

Bạn đang xem: Top 50 bài thơ buồn về cuộc sống tâm trạng não nề nhất

Nếu cuộc sống của bạn là một màu hồng, luôn thuận buồm xuôi gió và ít gặp khó khăn, thì bạn sẽ khó cảm nhận được hết nỗi buồn của những người luôn gặp trắc trở và bế tắc trong cuộc sống.Sẽ chẳng có một ai muốn mình phải than vãn hay buồn bã cả, nhưng cuộc sống vốn dĩ không được như mong muốn, cho dù họ đã cố gắng hết sức mình rồi, vậy mà mọi chuyện vẫn không thay đổi, thậm chí còn có chiều hướng xấu đi khiến tâm trạng càng trở nên tồi tệ.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Nấu Cháo Bề Bề Cho Bé, Món Ngon Mỗi Ngày

*
thơ than vãn cuộc đời vì bế tắc trong cuộc sống (ảnh: internet)
Bạn hãy tưởng tượng khi ta đã mất bao nhiêu thời gian, tâm huyết và công sức để vượt qua chặng đường dài đầy chông gai với bao điều hy vọng, vậy mà cuối cùng cái đích đến lại là ngõ cụt. Cảm giác khi ấy không chỉ đơn giản là buồn, là hụt hẫng, mà còn là sự tuyệt vọng và bế tắc nữa.... Theo đuổi một tình yêu không có kết quả, đầu tư toàn bộ thời gian và công sức vào một công việc mà không thành, chữa trị một căn bệnh mà kết quả là "vô phương cứu chữa ".... Tất cả những điều đó chính là sự bế tắc trong cuộc sống.Đã có rất nhiều người mượn lời thơ để trải lòng, để than thở. Mỗi tác giả, mỗi bài thơ đều là một câu chuyện khác nhau nhưng đều toát lên vẻ buồn bã và thể hiện sự bế tắc trong cuộc sống.Mời Quý vị và các bạn cùng chúng tôi đến với chùm Thơ viết về những than vãn, buồn và bế tắc trong cuộc sống
, để có thể hiểu và thông cảm với những phận người như vậy nhé !
*
thơ than vãn cuộc sống (ảnh: internet)
Thơ Than Vãn Cuộc Đời Hay 01ĐỜI NGƯỢC XUÔI
Thơ: Tùng TrầnMệt mỏi rồi bao năm tháng ngược xuôiĐã nếm đủ vị đời trong nước mắtDù cố gắng nâng niu và lượm nhặtTừng nụ cười vẫn chẳng nắm chặt tayNhưng ông trời thì lại cứ mỉa maiLuôn mang đến những đắng cay hờn tủiCó nhiều khi âm thầm tôi tự hỏiMình đã sai và lầm lỗi chổ nàoMà kéo dài theo năm tháng khổ đauBước chênh chao trên đường đời mấp méKiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻChẳng biết mình rồi sẽ phải về đâuHay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâuLà số phận không thể nào thoát đượcNên dẫu có bốn ba đời xuôi ngượcMãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi?Thơ Than Vãn Cuộc Đời Hay 02PHẢI KHÔNG AI..!!??Thơ: Tùng TrầnCòn nhiều lắm những phận đời tay trắngVì cuộc đời chẳng may mắn như aiNên biết gì đến hai chữ tương laiĐành phó mặc theo tháng ngày trôi nổiTuy chạnh lòng nhưng nào đâu dám nóiKhi biết rằng còn lắm giữa dòng đờiGiấu nỗi buồn mà nước mắt tuôn rơiNên đôi khi muốn có người đồng cảmCùng trút cạn nỗi niềm trong tâm khảmCho tâm hồn bớt ảm đạm thể lươngĐể đôi chân mạnh bước tiếp chặn đườngNơi đáy mắt chẳng còn vươn sầu lệĐược mỉm cười không âm thầm câu nệKiếp cơ hàn chỉ ước thế mà thôiChẳng cơ cầu hay mộng mị xa xôiPhải không ai..những người cùng cảnh ngộ.Thơ Than Vãn Cuộc Đời Hay 03TRẢ VỀ MIỀN KÍ ỨCThơ: Tùng TrầnBiết lấy gì để lấp đầy khoảng trốngKhi mong chờ hi vọng đã vụt bayĐể lòng còn nghĩ đến chữ tương laiSau những gì đắng cay đời ban tặngPhải chi sống đừng đặt tình quá nặngNhư bao người..cứ lẳng lặng dửng dưngQuay lưng thôi là quên chữ đã từngThì đường đời đâu lưng chừng lỡ bướcChỉ tiếc rằng thời gian nào quay ngượcĐể con đường biết trước chọn lối điĐáy tâm hồn đâu đọng những sầu biCũng chẳng phải chia ly điều mong muốnRồi hôm nay giữa dòng đời vạn hướngThấy chênh vênh lòng vướn nỗi muộn phiềnChợt thấy thèm lắm hai chữ bình yênTrả niềm đau trở về miền kí ức.
*
thơ buồn chán về cuộc sống (ảnh: internet)
Thơ Than Vãn Cuộc Đời Hay 04TÔI MUỐN QUÊN
Thơ: Tùng TrầnTôi muốn quên những điều không vui vẻNơi tâm hồn quạnh quẽ suốt bao nămQuên nỗi đau nơi quá khứ lỗi lầmMà bấy lâu đã âm thầm rơi lệTôi muốn quên một thời trong dâu bểQuên lòng người sao quá dễ đổi thayTấm chân thành luôn mang chữ đắng cayNgười dối dang lại nối dài mĩ mãnTôi muốn quên như dòng sông khô cạnVà chẳng còn lệ lai láng canh thâuCho con tim vơi hết nỗi đau sầuĐể quay về nơi bắt đầu cuộc sốngTôi muốn quên thứ đã từng mơ mộngĐể đi tìm chút lắng đọng bình yênXoá tất cả những mệt mỏi ưu phiềnCon đường đi được cái quyền chọn lựaTôi muốn quên tháng ngày nào một thuởĐã đọa đày mục rửa trái tim côiTôi muốn tìm lại hình bóng của tôiCho môi nở nụ cười dù nhợt nhạtTôi muốn quên nỗi đau và nước mắtDẫu bước đời hiu hắt kiếp quạnh hiu.Thơ Than Vãn Cuộc Đời Hay 05NHIỀU LÚC BUỒNThơ: Tùng TrầnNhiều lúc buồn rồi nghĩ ngợi vu vơLòng tự hỏi bến bờ nào hạnh phúcĐể thuyền đời tôi ghé dừng một lúcCho tâm hồn tìm được chút bình yênBao lâu rồi chôn kín nỗi niềm riêngTự dối mình để quên đi phiền muộnNhưng đôi khi lòng vẫn như sóng cuộnMang tâm hồn về một hướng chơi vơiVẫn biết rằng tất cả đã xa xôiNhững niềm vui nụ cười và nước mắtNếu cuộc đời ai cũng từng bất trắcNỗi niềm này có lẽ chắc cảm thôngNhiều lúc buồn muốn được tựa dòng sôngLững lờ trôi dẫu khi ròng lúc nổiNhưng chẳng hề biết gì là hờn dỗiMong cuộc đời bình lặng chỉ vậy thôi.Thơ Than Vãn Cuộc Đời Hay 06TÔI MUỐNThơ: Tùng TrầnMệt mỏi rồi muốn tìm chốn bình yênĐể quên hết muộn phiền như gục ngãMà bấy lâu vẫn hằn chôn trong dạCho tháng ngày buồn bã bớt chơi vơiCó đôi lần muốn đi đến một nơiĐể tìm lại nụ cười tươi mát dịuChỉ thế thôi chẳng cần ai phải hiểuLòng không còn hứng chịu những xót xaBiết bầu trời còn rộng lớn bao laNhưng tự hỏi đâu là nơi nương náoMà cuộc đời chẳng còn mưa giông bãoCho tâm tư vơi thảm não u sầuPhải chi mình được tựa cánh hải âuBay muôn nơi trên bầu trời cuối đấtSống giản đơn cùng tháng ngày lây lấtNhững nỗi niềm chôn cất tận mồ sâu.
*
*
cô đơn 1 mình (ảnh: internet)
Thơ Tâm Trạng Buồn Chán Về Cuộc Sống 08

SỐNG MỘT MÌNH ÔM LẤY NỖI ĐƠN CÔI

Thơ: Tùng TrầnSống một mình ôm lấy nỗi đơn côiChẳng phải vì tiếc thương ngày xưa cũMà chính là thấy niềm đau đã đủNên chán chường không ấp ủ thêm thôiCó những lần đáy dạ cũng chơi vơiBởi kí ức một thời còn đâu đóChợt vô tình làm vết thương vò võSe thắt lòng dù đã cố bỏ buôngSống một mình thật sự cũng hơi buồnCon người ai chẳng thèm thuồng hạnh phúcBằng trái tim đam mê đầy sôi sụcNào đợi chờ một kết thúc bi thươngChỉ tiếc thay đời trăm vạn con đườngNgười khác nhau là lẽ thường vốn dĩĐâu phải ai cũng thập toàn hoàn mỹKẻ vui cười người khổ lụy thế thôiSống một mình ôm lấy nỗi đơn côi.Thơ Tâm Trạng Buồn Chán Về Cuộc Sống 09VU VƠ
Thơ: Lê NgọcTa mệt lả giữa đường đời cay đắng Chữ ân tình lại quá nặng người ơiTấm thân ta đang mệt mỏi rã rời Câu thề ước cũng buông lơi vụn vỡTa chỉ ước đời đừng vương chữ nợ Trái tim này đừng thương nhớ về ai Nghĩa ái ân không khắc khoải canh dài Tuổi xuân cứ để phôi phai tàn lụiMột ngày kia khi trăng tàn sau núi Riêng mình ta cứ lầm lũi bước đi Thế nhân kia nào đâu vướng bận gì Bởi cuộc sống là buông đi tất cả.(Đang cập nhật...)