Những bài thơ hay về vợ chồng, hạnh phúc gia đình? Thơ về vợ chồng? Thơ về hạnh phúc gia đình? Thơ vợ chồng buồn? Thơ vợ chồng già? Thơ vợ chồng chế? Thơ vợ chồng cãi nhau? Thơ vợ chồng giận nhau?
*

Vợ chồng, hạnh phúc gia đình là đề tài mà dường như được hướng đến rất nhiều ở xã hội hiện nay. Vợ chồng hòa thuận, gia đình hạnh phúc là điều mà ai cũng muốn, không những tốt đẹp cho bản thân, gia đình mà còn cho cả xã hội. Tuy nhiên, trong cuộc sống vợ chồng thì sẽ có tránh khỏi những khi cãi vã, và nặng hơn có thể dẫn đến sự chia ly không đáng có. Và bài viết này chrissiemanby.comrum cũng sẽ đề cập đến vấn đề liên quan đến vợ chồng đó là Những bài thơ hay về vợ chồng
, hạnh phúc gia đình? Sau đây hãy cùng chrissiemanby.comrum tìm hiểu nhé
Họ tắt ngọn đèn, bầu sáng còn trongđôi phút sau, ánh ngời tắt hẳnnhư viên thuốc tan trong ly đựng đầy bóng tốiVách tường khách sạn chói rạng trong trời đêmNhững vuốt ve của tình yêu đã hiền dịu lạiHọ ngủ nhưng tình cảm sâu xa vẫn nối liền nhauhai sắc màu quấn quýt chan hoàtrên tờ giấy phớt bột hồ của hoạ sĩThảy đều tối om, êm thấm. Nhưng trong đêm naythành phố như muốn xích tới gầnMọi cửa sổ đều khép chặt. Các ngôi nhà đã rủ nhau vươn tớiChúng đã có đây xếp kín hàng chờ đợimột đám đông những con người vẻ mặt thản nhiênVợ chồng hạnh phúc là từ những thứ thân quen, thân thuộc thất, như những bữa cơm ngon và đầm ấm, hay thỉnh thoảng cả nhà đi chơi, hay đi siêu thị mua đồ,.. Và “cặp vợ chồng” trong bài thơ hạnh phúc chỉ đơn giản là đi ngủ là những vuốt ve của tình yêu là những cái ôm ấm áp.​
Khi đi, họ sánh bước ngang nhauNgười vợ dìu chồng chân bước đauHồn anh đọng lại hai con mắtHai con mắt chẳng bao giờ khépVợ thì mệt mỏi, chồng thận suyHọ chẳng lẻ loi, thương nhau hết mựcTuần ba buổi, chị đưa anh họcChất độc nhiễm từ ở Trường SơnChất độc thấm vào tận thịt xươngSuốt ca ba ầm ì máy chạy,Suốt ca ba âm thầm máu chảyChị ngồi bên chồng suốt đêm sâu.Hết ca ba trăng lên ngang đầu,Họ trở về, chị dìu anh từng bước.Hồn anh đọng lại hai con mắt,Tình chị, vằng vặc ánh trăng thâu...Bài thơ là tình cảm rất sâu đâm và yêu thương chồng hết mực của người vợ. Chồng bị “thận suy” đi đứng khó khăn nhưng người vợ vẫn “dìu anh từng bước”, tình yêu thương của vợ cũng là một động lực cho người chồng mau khỏe lại.​
Tương tư bẻ ngón tay vàngMà anh ngoảnh mặt chả sang tìm nhàGò trăng đã khuyết dần xaHai lá xuân mộng sắp già hoá thuTừng cơn tim thở âm uMây lòng che khuất ngao du hồn buồnAnh ơi, phận gái bồn chồnNửa khuya héo liễu mơ hôn một mìnhNụ trinh đầy mật nụ trinhAnh chàng vai rộng bỏ mình em sao?Người mong ghép mận ghép đàoCuối năm thêm bé dạt dào tình yêuHoa ngồi hoa đợi ai trêuHoa tàn cũng tội anh nhiều lắm đâyAnh ơi, trăng sẽ thêm đầyTừ khi anh đến giây này nhân raEm thì ném bỏ xót xaBỏ giường một bóng để mà nên đôiThầy me rồi sẽ tươi cườiCó thằng cu tý tập lời bi bôMột ngày như thế như hồChứa trăng tơ nõn trầm trồ anh xemVì mai ta hãy buông rèmĐôi ta yêu lấy cả niềm xuân quê.Bài thơ là lòng mong muốn của người phụ nữ được “rước về dinh” để khỏa lấp nỗi cô đơn bấy lâu nay. Nhưng vì lý do nào đó mà người đàn ông vẫn chưa thể mở rộng cánh cửa để đón nàng về nhà.

Bạn đang xem: Những câu thơ hay về vợ chồng


*

Bây giờ thời buổi văn minhPhu phụ chi tình có vẻ khác xưaMợ tham, mợ đốc nhởn nhơLấy chồng ngồi ruỗi, ăn nhờ chiếc lươngSuốt ngày son phấn điểm trangTiêu khiển đêm trường: nhà hát, tổ tômCon thời sẵn vú nuôi ômNước, cơm sẵn bếp tận mồm bưng lênPhong lưu, chồng vợ là tiênHễ cậu kém tiền, giở luật cởi duyênTung hô "nam nữ bình quyền"!Trong thời đại ngày nay, khi xã hội ngày càng coi trọng sự bình đẳng của người phụ nữ thì vai trò làm vợ, làm mẹ ngày càng có ý nghĩa to lớn. Khi nói về người phụ nữ trong gia đình, thường vai trò của họ có ý nghĩa quyết định đối với sự phát triển và hạnh phúc gia đình. Người phụ nữ ngoài công việc họ đảm nhận ở cơ quan còn có nhiệm vụ ở chính gia đình họ. Chúng ta thử nhìn nhận xem các công việc trong mỗi gia đình như thế nào? Nếu là người vợ, họ phải chăm lo "cơm ngon, canh ngọt" cho ông bà, bố mẹ, chồng, con. Nếu là người mẹ, họ phải có trách nhiệm chăm sóc sức khoẻ, dạy dỗ con cái.​
Trèo lên cây bưởi hái hoaBước xuống vườn cà hái nụ tầm xuânChúng mình khác họ người dưngMột lần gặp gỡ như từng đã quenBởi anh thân phận nghèo hènTháng năm vất vả da đen chai sầnBùn lầy quến chặt bàn chânĐồng trưa ruộng sớm đỡ đần mẹ chaCòn em rẫy bắp nương càMồ hôi từng giọt mặn mà thấm lưngKiếp nghèo chôn chặt tuổi xuânPhấn son nhung lụa chưa từng dám mơChúng mình một mái tranh sơThầm câu ước hẹn đợi chờ mai sauMong ngày trầu thắm duyên cauĐắp xây hạnh phúc bên nhau trọn đờiNgọt ngào anh gọi mình ơiEm cười bẽn lẽn mắt ngời ước mơTình nghèo vẫn đẹp như thơBao nhiêu năm tháng đợi chờ là đâyĐường quê hoa nắng ngập đầyĐón nàng dâu mới xuân này thêm vui.​
Lâu lắm rồi chẳng nghe tiếng Mình ơi!Em thấy buồn, thấy chơi vơi nhiều lắm!Giản đơn thôi nhưng chứa chan tình cảmĐượm nghĩa tình, hai tiếng gọi thân thươngEm vẫn biết trong cuộc sống đời thườngGiữa bon chen, giữa thương trường hối hảNhiều khi ta đã lãng quên nhiều quáNên nhạt nhoà gia vị của tình yêuEm cũng biết và rất hiểu một điềuĐã yêu nhau không cần lời xáo rỗngHạnh phúc vẹn tròn không phải chỉ mơ mộngNên em chọn một cuộc sống giản đơnAi không muốn được quan tâm nhiều hơnBỏ mặc nhau ai chả hờn chả giậnNên em muốn có bận gì thì bậnKhi rảnh rỗi anh vẫn gọi Mình ơi!Bài thơ nói về cặp vợ chồng nghèo nhưng lại luôn yêu thương, gắn bó với nhau dù cho hoàn cảnh có khó khăn đến đâu cũng luôn động viên và cùng nhau phấn đấu vì cuộc sống, vì con cái.​
Chuyện vợ chồng có bùi, ngọt, đắng, cayBởi cuộc sống cũng từng ngày biến độngNhưng như thế mới thật là sự sốngBuồn hay vui cũng lắm mộng nhiều mơVẫn biết rằng mỗi tối ta đợi chờĐược đón nhận một vòng tay ân áiVợ và chồng đều phải người từng trảiNếu vì nhau ta hãy loại chuyện buồnĐón niềm vui nhận điều tốt sẻ suônXua hết thảy những cội nguồn rắc rốiCó những lúc cả hai người có lỗiNên vị tha để gỡ rối cùng nhauHãy vì tình, đừng để lũ con đauChúng vô tội điều đó là sự thậtBởi vì chúng chưa hiểu gì được mấtĐể phân trần chuyện cha mẹ trong nhàMuốn bình yên khi mỗi sáng ngày raThấy cha mẹ tươi như hoa… tạm biệtRồi chiều về cảnh ân tình… thân thiếtDù mâm cơm còn thiếu ít thức ănHãy ngẫm mình bớt đi nỗi nhọc nhằnNén trở trăn sống vì tình chồng vợNếu không duyên thì vẫn còn chút nợNghĩa luân hồi đừng ai nỡ vô tìnhThử hạ mình để lòng dạ sáng minhRồi suy xét cho thấu tình đạt líĐừng kiêu căng mỗi người riêng một ýMang theo mình những ích kỉ vô tâmSống và yêu cho hạnh phúc ngang tầmKhi phán quyết đừng để nhầm lí trí …Ai khi lập gia đình đều mong muốn một cuộc sốngvợ chồngthuận hòa, hạnh phúc. Hạnh phúc là một trong những nền tảng cơ bản, quan trọng của một gia đình bền vững và thịnh vượng, là một trong những mục tiêu hàng đầu mà các cặp vợ chồng hướng tới. Tuy nhiên đạo vợ chồng là môn học cao sâu và là cả một nghệ thuật, mà vợ và chồng, những người chủ của gia đình học cả đời cũng không thể nào xong hết được.​
Không phải nói gì đâu nữa mình ơi!Vòng tay yêu thương đã nói lên tất cảDù vợ chồng trải qua bao vất vảVẫn ngọt ngào, đằm thắm, yêu thươngAnh cũng đừng day dứt, vấn vươngKhi đi xa, em không người chăm sócThì anh nhé, cuộc đời dù khó nhọcCũng không bao giờ nói tiếng chia xaAnh nhớ không? Suốt những tháng năm quaBao khó khăn, bao ngọt bùi, cay đắngCó khoảnh khắc đắm chìm vào khoảng lặngVẫn bên nhau dù vật đổi sao dờiCó đôi khi lòng cũng thấy chơi vơiNhẹ nhàng tìm bờ vai anh em tựaNhững lúc đó sao thấy lòng chan chứaAnh là khoảng trời xanh mát em yêu!Thì anh nhé! Mình đừng suy nghĩ nhiềuVẫn mong anh sau mỗi chiều tan sởGia đình nhỏ, em và con mong nhớLuôn là khoảng trời hạnh phúc, bình yên !Bài thơ là lời nhắn gửi của người vợ với chồng. Hoàn cảnh trong bài thơ là người chồng đang đi làm ở xa và không quan tâm vợ được, tuy nhiên người vợ lại hiểu chồng cũng chỉ vì mưu sinh, vì gia đình cho nên đã dành tặng cả một bài thơ cho chồng.​
Em cũng chỉ cần anh có vậy thôiKhi tan sở anh về ngồi bên vợBao nhiêu buồn phiền bao nhiêu trăn trởVề tới nhà cũng bỏ hết ngoài hiênAnh về bên em, về với vợ hiềnLà trút bỏ mọi ưu phiền rắc rốiĐể gia đình ta quây quần buổi tốiMâm cơm chiều em nấu vội thơm ngonEm chỉ cần anh dạy dỗ các conChúng cũng đã lớn, không còn thơ dạiRa ngoài đời anh là người bươn chảiKhi về nhà nơi ấy chốn bình anCuộc sống bây giờ còn lắm gian nanNhưng nhà mình luôn ngập tràn hạnh phúcTa thương nhau bánh đa bánh đúcKhi huy hoàng và cả lúc khó khănCó vậy thôi, em cũng chỉ cần anhKhông nhiều đâu, thế thôi anh yêu nhéĐể gia đình ta bình an vui vẻTổ ấm mình cứ thế nhé anh ơi.Hạnh phúc trong hôn nhân quan trọng là chọn đúng người. Hai vợ chồng phải có sự tương đồng khi nhìn nhận về các giá trị cơ bản, kể cả tiền bạc. Và đặc biệt là phải biết quan tâm yêu thương lẫn nhau, cũng như chăm sóc cho con cái, tổ ấm gia đình.​
Môi hôn chan chứa ta traoYêu thương thắm thiết dạt dào người ơiTrải bao năm tháng tuyệt vờiNghĩa tình chồng vợ muôn đời sắc sonBên nhau hạnh phúc vẹn trònVòng tay ấm áp ... môi hôn đậm tìnhBên nhau dệt mộng thắm xinhCho đời thơm ngát lung linh đất trờiEm bên anh mãi muôn đờiTháng ngày bền chặt rộn lời ái ânTình say muôn thuở ngọt lànhÊm đềm chung thủy yến oanh nồng nànYêu thương vút tận mây ngànĐôi bờ môi thắm chứa chan cõi lòng...Hồn lâng say chốn phiêu bồngHương tình nồng đượm ...dập dồn đôi tim..Xét về trách nhiệm vai trò của vợ và chồng là như nhau nhưng nhìn nhận một cách khách quan thì vai trò của người vợ đặc biệt quan trọng. Để dạy dỗ con tốt, người mẹ phải thường xuyên kiểm tra, động viên từ thời gian học đến thời gian nghỉ ngơi. phải tạo cho con tính tự giác, tính tự lập, trung thực, ngoan ngoãn, vâng lời.​
Em tìm ghép những vần thơĐể đưa anh tới bến bờ yêu thươngChồng em áo rách em nhườngChồng người áo gấm sông hương mặc người.Bên anh em mãi vui tươiVắng anh lịm tắt nụ cười trên môiMới yêu tim đập bồi hồiMười ba.. năm nghĩa... gấp đôi mặn mà.Bây giờ anh đã làm ChaCủa hai công chúa thật là đáng yêuThương anh vất vả sáng... chiềuDầm mưa dãi nắng liêu xiêu... kiếm tiền.Chăm con... lo vợ mãn viênTự thân gánh vác chẳng phiền đến aiPhục anh lắm chí nhiều tàiKhó khăn gian khổ chẳng phai... nản lòng.Anh ơi ngày tháng long đongBao năm tình nghĩa vợ chồng ấm êmTặng nhau hơi ấm ngọt mềmNghèo nàn... mình cố gắng thêm... sẽ giàu.Mặc cho cay đắng bể dâuChịu thương chịu khó... sẻ bầu tâm tưVén vun hạnh phúc từ từVợ chồng mình hãy cứ như ngày nào.Thân em phận gái duyên haoTâm hồn thi sĩ ngọt ngào tung bayMượn thơ ghép chữ tỏ bàyAnh đừng chán ghét để lay lắt buồn.Với em... anh mãi luôn luônLà người chồng tốt như nguồn suối mơDù em có chút khạo khờNhưng tâm trong sáng như thơ anh à...!!!!Bài thơ là lời khen, lời ca ngợi, lời động viên của người vợ dành cho chồng của mình. Câu thơ “Với em... anh mãi luôn luôn/Là người chồng tốt như nguồn suối mơ” cho thấy được tình yêu dành cho người chồng là tuyệt vời như thế nào. Dù cho người vợ có chút khạo khờ nhưng tâm hồn vẫn luôn trong sáng.

Xem thêm: Hướng Dẫn Chọn Cá Mòi Và Cách Chế Biến Cá Mòi Kho Cực Ngon❤️


*

Hôm nay viết bài thơ tặng vợNhớ buổi đầu bỡ ngỡ gặp nhauSân nhà chớm nở hoa cauTóc em dài mượt nghiêng đầu anh yêu.Không sắc nước diễm kiều khả áiĐứng trước anh vụng dại ngây thơLong lanh đôi mắt đợi chờTừ đây em bước vào mơ anh rồi.Mỗi lần gặp sao bồi hồi lạTừ lúc nào mình đã của nhauLung linh như phép nhiệm màuYêu nhau tha thiết con tàu vào ga...Kể từ đó một nhà gắn bóĐi đến đâu cũng có dáng hìnhNhư Sam quấn quýt chung tìnhVượt qua giông bão nhục vinh cuộc đời.Mái nhà nhỏ là nơi bến đỗMảnh đất nghèo lấy chỗ dừng chânYêu thương không chút phân vânThức khuya dậy sớm chẳng cần nghĩ suy.Buổi đầu ấy điều chi cũng thiếuMùa đông về giường chiếu đơn sơChỉ có tình ái vô bờLửa lòng luôn rực sóng xô ngút ngàn.Thật diễm phúc Trời ban báu vậtNghĩa vợ chồng ngây ngất đắp xâyTháng ngày trôi mãi, tràn đầyCho dù có lúc thân gầy héo hon.Mặc cuộc sống bon chen hối hảỞ ngoài đời bản ngã đổi thayVợ chồng tay nắm chặt tayChữ Tình chữ Hiếu mỗi ngày thêm son.Rồi lần lượt cái con khôn lớnRất ngoan hiền chẳng gợn điều chiHọc hành chịu khó nhu mìSự nghiệp sẽ đến lo gì tương lai.Rất yêu mến, cả hai bên họNét đoan trang như tỏ rạng ngờiTrọng tình, trọng nghĩa, kiệm lờiKính trên nhường dưới suốt đời khắc ghi.Khuya cặm cụi, sáng thì dậy sớmTừ đầu đông cho chớm sang xuânCửa nhà vun vén quây quầnTiếng cười rộn rã tình thân ấm nồng.Yêu đằm thắm người chồng thơ thẩnRất tận tình: Cẩn thận nhé anh!Đừng vội mà viết cho nhanhChọn từ, câu cú, đúng thanh, chuẩn vần...Công việc lớn chẳng ngần quản ngạiVẫn bình thân thư thái trước sauĐẹp người nào bởi sắc màuCông, Dung, Ngôn, Hạnh phải đâu xa vời.Lúc trái gió trở trời đau ốmRất nhẹ nhàng chăm bón thuốc thangTrong tim có ngọn lửa vàngBệnh kia mau khỏi hơn ngàn danh y.Trong cuộc sống luôn vì người khácLời Phật răn đã tạc vào tâmGiản dị, trong sáng, âm thầmHôm nay anh viết thơ ngâm tặng Người...Bài thơ trên dường như đã kể hết tất cả những đức tính tốt đẹp mà một người vợ, một người con dâu cần có. Cô nào mà “công, dung, ngôn, hạnh” thế nhỉ???​
Lòng ta mãi ơn em nhiều lắmSuốt cuộc đời chăm bẵm chồng conGian nan mà vẫn vẹn trònTrọn đời giữ tấm lòng son với chồngNay ta cũng chẳng mong gì nữaTình của em chan chứa hương yêuBên nhau càng mến thương nhiềuNgọt bùi chia sẻ sớm chiều có nhauDù xa cách ta nào thay đổiSuốt đời yêu chỉ mỗi mình emEm ơi chớ ướt môi mềmThương em lạnh lẽo từng đêm ngóng chờ.Một khi đã xác định chung sống cùng nhau dưới một mái nhà, mỗi cặp vợ chồng cần phải có trách nhiệm đối với cuộc sống của gia đình mình, đối với các mối quan hệ, sự nghiệp… lúc này đây sẽ có rất nhiều vấn đề cần phải giải quyết.​
Mấy ai sống ở trên đờiBuồn vui hạnh phúc thiếu người vợ yêuVợ như cái bóng sớm chiềuChăm lo tất cả những điều quanh taVợ là tình nghĩa thiết thaLà thương, là nhớ, xót xa trong lòngVợ là bao nỗi chờ mongMỗi khi xa vắng thấy lòng bơ vơ...Vợ là ngàn vạn ý thơĐể ta xao xuyến, ngẩn ngơ nhớ nàngVợ là muôn ánh trăng vàngLúc soi, lúc tỏ, lúc tàn trong đêmVợ là ngan ngát hương senLà con bướm nhỏ đã quen lối về...Vợ là bình rượu hương quêNhấp môi một chút đã mê mẩn lòngVợ là cái rét đêm đôngNhiều khi buốt giá để lòng tái têVợ là cái nắng trưa hèNhư cơn gió thoảng bờ tre xạc xào...Vợ là tinh tú trên caoNhấp nha nhấp nháy lẩn vào trời xanhVợ là biển cả mông mênhTình sâu nghĩa nặng thác ghềnh cũng quaVợ là hương sắc muôn hoaVợ là tất cả bài ca tuyệt vời...Một điều sợ nhất vợ ơi.!Vợ làm Sư tử...rụng rời chân tay.!!!Ông bà ta thường dạy "thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn", hãy chia sẻ với nhau những lo toan trong cuộc sống, cùng chăm sóc con cái, cùng dọn dẹp nhà cửa, cùng giải quyết những vấn đề nảy sinh… sự cộng đồng trách nhiệm như thế sẽ giúp gia đình "mạnh" hơn, giải quyết mọi công việc trôi chảy hơn, hiều và yêu thương nhau hơn nữa.​
Niềm hạnh phúc như thế nào anh nhỉTrả lời ngay chẳng phải nghĩ phút giâyĐó chính là những thời khắc thế nàyTay ôm chặt sau một ngày xuôi ngược.Điều giản dị mà mình hằng mơ ướcNhư trẻ thơ được mẹ dắt đi chơiLà trên môi luôn tươi tắn nụ cườiLà mình được rất nhiều người mến quí.Niềm hạnh phúc mỗi người một cách nghĩNhưng với anh nó bình dị vô cùngLà sáng chiều được hai đứa đi chungNgày hai bữa chúng mình cùng ăn uống.Luôn san sẻ mà lòng không ép giượngLà sang hèn hay sướng khổ có nhauLuôn quan tâm và tâm hợp ý đầuSống đúng nghĩa chữ dâu hiền rể thảoViệc giữ gìn hạnh phúc gia đình là một việc làm đòi hỏi bạn phải thực hiện mồi giờ, mỗi ngày…và cả cuộc đời, bởi nó chính là nguồn sống hạnh phúc và là yếu tố làm nên sự thịnh vượng vững chắc.​
Anh và em quen biết tự bao giờHay duyên số tình cờ ta ghép lạiNhư đôi dép song song cùng tồn tạiChia mảnh đời trang trải mọi lo âuKiếp mưu sinh vạn nẻo có cơ cầuĐời mưa nắng dãi dầu trong sướng khổBên trái phải đôi dép cùng một chỗBước song hành ta cố gắng vượt quaNếu một mai chiếc dép có lìa xaChiếc còn lại sẽ ra sao anh hảHay sẽ khóc vì không còn tất cảVì trên đời dép đã phải thành đôiChỉ cần anh em hạnh phúc lắm rồiMình sẽ sống như hồi anh còn khoẻSẽ bước tiếp dâng trào lên sức trẻLuôn tươi cười trao vẽ đẹp cho nhauĐôi dép kia một chiếc đã phai màuNhưng không thể đổi trao cùng chiếc khácVì đôi dép sẽ vô cùng lệch lạcBước chồng chềnh sẽ khác lạ không quenHãy vì em xoá hết những màu đenTrong suy nghĩ còn hoen trên khéo mắtHãy nắm lấy bàn tay em thật chặtTa cùng nhau đối mặt với tương laiQuãng đường xa tuy rất đổi còn dàiNhưng phía cuối ngày mai là hạnh phúcNhư đôi dép thăng trầm bao vinh nhụcVẫn song hành một phút chẳng lìa xa...​
Niềm hạnh phúc như thế nào anh nhỉ ?Chẳng bận lòng suy nghĩ ở đâu xaTrả lời ngay là thời khắc giao hòaTrời và đất xui khiến ta gặp gỡLão Tơ - Nguyện se chúng mình chồng... vợTrái tim hồng chung nhịp thở xuyến xaoVòng tay ôm cùng với những ngọt ngàoLuôn bền vững trải bao điều gian khóNiềm hạnh phúc là vui cùng con nhỏLà sớm chiều ta có những nụ cườiLà rạng ngời với nét mặt xinh tươiLà mình được rất nhiều người yêu quýNiềm hạnh phúc mỗi người một cách nghĩNhưng với em nó bình dị vô cùngMong suốt đời hai đứa bước đi chungTình nồng ấm không lạnh lùng gượng épSống đúng nghĩa với tấm lòng không hẹpDù sang nghèo chẳng được phép rời nhauLà sẻ chia và ý hợp tâm đầuĐể mãi mãi bền lâu niềm hạnh phúc...!!!​
Mình ơi hai tiếng thân thương..Theo ta đi hết chặng đường thời gian.Mùa xanh giờ đã phai tàn.Chỉ còn hơi ấm nồng nàn trong nhau.Cuộc đời mưa nắng giải dầu.Đi qua năm tháng còn đâu thủa nào...Tóc mây em bối cao caoHương chanh hương bưởi đọng vào hồn tôiLong lanh ánh mắt em cười.Làm anh đắm đuối một thời mê say.Se duyên kết tóc đời này.Hạnh phúc mong muốn đủ đầy trăm năm..Cháu con bận học bận làm..Hai ta nương tựa an nhàn tấm thân.Mình giờ lóng ngóng tay chân.Vụng về run rẩy nên cần nâng niu..Một đời ta đã thương yêu..Mình ơi vui nhé sớm chiều bên nhau..!​
Đã lâu rồi chẳng thấy tiếng... mình ơi !Em thấy nhớ những lời yêu thương ấyNhẹ nhàng thôi mà lòng em ấm vậyMình quên rồi em chợt thấy cô đơn...Mình biết không trong giấc ngủ chập chờnEm vẫn gọi qua từng cơn mộng mịKhát vọng ấy đâu phải là phi lýEm dỗi hờn mà chỉ biết nín câm...Mình biết không em cứ phải âm thầmNhư chiếc bóng chìm dần trong bóng tốiSợ ngoài kia bao dòng đời trôi nổiSẽ đưa mình lạc lối tiếng yêu thương...Mình nhớ không bao đêm thức canh trườngLời tâm sự dường như không nói hếtMình bên nhau chưa khi nào mỏi mệtNhớ mình nhiều... em quên hết hờn ghen !​
Người ta bảo: Già rồi, còn yêu đương gì nữaỞ tuổi này chỉ có cãi nhau thôiMấy chục năm tình cũng đã phai phôiCòn gì đâu mà nồng nàn đắm đuối!?Nhưng với em tình yêu không có tuổiVẫn say mê như cái thuở ban đầu.Bởi bên anh như có phép nhiệm màuEm thấy lòng luôn rộn ràng phơi phới!Bao đông qua, rồi bao mùa hạ tớiHai chúng mình vẫn ngây ngất men sayDẫu khó khăn vẫn nắm chắc bàn tayVẫn kề vai, vẫn sánh đôi cùng bước.Tình yêu anh không gì đong đếm đượcLuôn dịu dàng như hương vị mùa thuVà ngọt ngào như điệu hát lời ruĐầy sắc xuân cho lòng em trẻ lại!Ta đã nguyện suốt đời này yêu mãiThì chẳng bao giờ tình có thể phôi phaiNguyện bên nhau sánh bước đến tương laiTóc bạc răng long vẫn một lòng chung thủy.Mấy chục năm thành bạn đời tri kỉTa đã yêu, yêu say đắm, nồng nànNhư biến với thuyền gắn bó sắt sonNên với ta tình yêu không có tuổi!​
Giọt nước mắt lăn dài trên máTrái tim này tơi tả vì aiSương rơi ướt đẫm cánh nhàiHeo may se lạnh bờ vai hao gầyTình chồng vợ bao ngày ấp ủNay vội vàng ai rũ sạch trơnAi gieo nên sợi tủi hờnĐể nay em phải cô đơn một mìnhNgày xưa ấy hoa tình chớm nởCâu hẹn thề chồng vợ sắc sonCho dù nước chảy đá mònGia đình hạnh phúc bên con chẳng rờiMà nay vội chia đôi hạnh phúcMà bao ngày vinh nhục bên nhauHỏi ai chia cắt nhịp cầuĐể cho cách trở sông sâu đôi dòngAi đã cắt chỉ hồng xưa buộcAi đã quên nguyện ước khi xưaAi gieo chi ngọn gió mùaKhi thu chạm ngõ đông chưa muốn vềĐem cái lạnh tái tê buồn tủiVẫn đi về lầm lũi riêng emCòn đâu ngày tháng êm đềmHỏi ai có thấu từng đêm lạnh lòng !!!​
Xưa kia hạnh phúc đủ đầyVợ chồng quấn quýt vui vầy có nhauYêu thương nồng ấm làm saoTình chồng nghĩa vợ trời cao động lòngCon thơ tay ẵm tay bồngGian nan vất vả chất chồng lên vaiVợ chồng làm việc luôn tayTình nghèo vun đắp ước mai sang giàuBây giờ sao nỡ phụ nhauNgày nay giàu có mà mau thay lòngChàng ơi có nhớ thiếp không?Đêm đêm thiếp khóc nhớ mong lắm chàngCon thơ khờ dại hỏi chàng ?Ba đâu rồi mẹ lòng càng nhói đauBiết làm gì phải nói saoCho con thơ trẻ lòng nào được yênƯớc gì có một phép tiênCầu cho ai đó bình yên quay vềThiếp đây vẫn giữ lời thềVợ chồng hạnh phúc đề huề bên con.
*

Anh bình tĩnh dừng tay mà suy nghĩEm nửa đời chỉ lo lắng chồng conPhận làm dâu luôn hiếu thảo vẹn trònLuôn chu đáo từng bữa ăn, giấc ngủ.Anh rỗi việc chỉ bạc, bài, bia rượuSức thanh niên làm chưa đủ miệng ănAnh biết nhà hoàn cảnh rất khó khănBao nhiêu việc nhọc nhằn mình em gánh.Em cố gắng chưa một lần tị nạnhMong gia đình được hạnh phúc ấm êmNén vào tim những chua xót, nỗi niềmAnh vui vẻ... cả thâu đêm suốt sáng.Khổ thế nào bản thân mình cũng rángKhông một lời than vãn với người thânChỉ khuyên anh ý thức việc nào cầnKhông để tâm biết bao lần đánh vợ.Có nhiều đêm ôm tủi buồn nức nởSợ mẹ buồn cố nuốt lệ vào trongVới bạn bè vẫn mang tiếng có chồngĐêm hiu hắt bởi phòng không gối chiếc.Vì gia đình em nhận phần thua thiệtAnh vô tâm nên đâu biết em đauÔm con thơ nuốt cay đắng, nghẹn ngàoNghĩ tình nhau không một lời oán trách.Tự nhủ lòng đây chính là thử tháchCố gắng lên sẽ có cách vượt quaHãy bình tâm suy nghĩ lại anh àĐể con trẻ được có cha lẫn mẹ.​
Kính thưa tòa tôi quyết định ly hônVì sao ư ? vì chôn tình huyệt mộTình đã chết sống với nhau thêm khổĐọa tâm hồn bởi hố cách nghĩ suyTôi chẳng chê không nghĩ sẽ khinh khiHay ghét bỏ chỉ vì người nghèo khóTôi vẫn biết tình yêu luôn bỏ nhỏThật dịu dàng cho tỏ tấm lòng nhauNhưng thưa tòa ông bà ta có câuLy đã vỡ , tình đầu phai hương sắcCó cố sống với nhau tình cũng đắngChứ ngọt ngào sâu lắng có được đâuKý ức mà sao có thể phai màuTình bội bạc bên nhau làm chi nữaMuốn chèo chống gia đình để giữ lửaCon có cha muôn thuở vẫn tốt hơnNào ai hiểu cho rằng nỗi cô đơnThấm da thịt chập chờn khi đêm xuốngNgười bên cạnh...trời ơi...không cùng hướngNghoảnh mặt rồi...khổ, sướng...một mình tôiSống làm gì như bà mẹ đơn côiTất tần tật bể đời đều ôm trọnĐôi lúc nghĩ xòe bàn tay bao ngónMà vết hằn rơm rớm máu thời gianThưa quý tòa tôi chấp nhận lỡ làngDuyên đã hết cũng đành thôi chia cáchTôi vẫn biết thiệt thòi con hờn tráchNhưng một lần thử thách cuộc đời thôiLớn lên rồi con cũng hiểu cho tôiKhi hạnh phúc xa rời bàn tay níuNhững ngọt ngào ngày xưa chẳng xoa dịuVết nứt lòng...nhỏ xíu...nhưng rất đau.​
Anh đấy à! Sao lại trở về đây ?Bao tháng ngày bỏ vợ con đi suốtTôi ở nhà quặn đau từng khúc ruộtPhận lại nghèo, rau cháo mẹ con ănNhững ngày mưa nhà dột thiếu chỗ nằmBởi thiếu bàn tay đàn ông sửa chữaCứ ngỡ rằng anh đi một vài bữaNào không ngờ cho đến tận hôm nayLấy chồng về tưởng hạnh phúc đong đầyGia đình ấm êm cùng nhau chia sẻThật ra thì được vài hôm vui vẻSay rượu về lại chửi vợ đánh conNgười như tôi còn trẻ, giờ héo mònNhiều lúc nghĩ không còn nghị lực sốngKhốn nạn cái thân, đời có ai giốngThật vô duyên một kẻ bị phụ tìnhAi cũng bảo là vợ đẹp con xinhThì gia đình sẽ luôn luôn hạnh phúcĐêm không ngủ một mình nằm thấy nhụcCũng là người sao chẳng giống người taBỏ vợ con anh theo mụ đàn bàMột kẻ thứ ba làm nhau đau khổHãy đi đi đây không còn bến đỗVề với người ta bỏ lại mặc mình tôiGiờ còn gì ? Thật sự mất nhau rồi !​
Rồi cuối cùng cũng chẳng níu được nhauTình đã cạn chuỗi ngày sầu đăng đẳngMình chẳng lẽ hoài sống trong im lặngChung mái nhà mà khoảng vắng không tênTình chúng ta không giữ được lâu bềnBởi nghĩa cạn đã làm nên duyên lỗiHay tại bởi Nguyệt kia làm tơ rốiĐan sợi tình này quá vội mong manhBến thuyền quyên sóng va đập chòng chànhTay lái mỏi buông bỏ nhanh giải thoátXưa nồng ấm mà nay hoài lạnh nhạtMen ái tình giờ chua chát đắng cayTrước quan tòa mình dứt khoát chia tayTrút bỏ hết những tháng ngày chịu đựngVà Trút bỏ những tính toan sỏi cứngVấp một lần gượng dậy vững bước điNhững yêu thương giờ còn sót lại gìCòn vết cứa đã hằn ghi đáy dạCòn vết sẹo đã chai lì như đáCòn tâm hồn đã rệu rã gỗ trơBước vào yêu ai học được chữ ngờAi biết được sợi tơ chùng hay thẳngAi cũng muốn mặt biển xanh phẳng lặngMãi yên bình mà chẳng gợn sóng toGiờ chúng ta mỗi đứa một con đòKhông hờn trách ...chẳng phải lo va chạmNhững ký ức xóa dần trong tâm khảmGiữ làm gì làn mây xám hư vô.
*

Em buông rồi chẳng níu giữ làm chiLòng khắc khoải xuân thì nay ngang tráiHãy mạnh mẽ lên xin đừng có ngạiNỗi sầu này vương mãi cảnh chia lyXa nhau rồi nhung nhớ có được gìHay chỉ để ôm ghì niềm đau đớnTình chúng mình yêu nhau không đủ lớnNên tháng ngày gom trọn những sầu thươngTưởng chúng mình đi hết cuối con đườngAi có biết nửa đường chia hai lốiĐể đêm về khóc thầm trong mỗi tốiRồi âm thầm ôm nỗi nhớ sầu đongSống bên anh bao năm gọi là chồngThuyền mất lái anh về vui bến mớiEm phận thuyền quyên ở nhà trông đợiAnh vô tình cứ vợi vợi mãi xaVui bên người ôm cuộc sống xa hoaBuồm căng gió vượt đại dương chẳng ngạiVẫn biết tình anh yêu trong ngang tráiNhững vui đùa vụng dại chút mà thôiCó ai ngờ nay nghịch cảnh ngăn đôiTình chồng vợ phai phôi đường hai lốiEm rất thương con khóc thầm bực bộiÔm lỗi lầm anh đánh đổi tình thân!Vui bên người không một chút phân vânCon thơ dại vẫn đang cần anh lắmAnh bước đi khi tình ta đang thắmMặc vợ con mang nặng những sầu đauTừ bây giờ ta sẽ mãi mất nhauTình chồng vợ không con mơ nghĩa nặngHai đứa con anh cũng đành vứt quẳngTuổi thiếu thời đã vắng bóng người cha!...​
Từ nay chẳng còn chung bước bên nhauĐường duyên phận chúng ta giờ chấm dứtAnh chỉ dằn lòng gửi em đôi câu chúcNửa đời sau sống hạnh phúc thật nhiềuĐừng bận lòng hiểu nhau được bao nhiêuĐường em bước nếu gập ghềnh sỏi đáHãy đứng dậy hiên ngang và mạnh mẽBởi không anh che chở cạnh nữa rồiĐừng lắng lo anh sẽ sống đơn côiTrời ắt hẳn công bằng cho tất cảSẽ gửi về cho ta thêm một nửaĐể yêu thương chia sẻ lúc muộn phiềnTa gần nhau ngắn ngủi một đoạn đườngLúc hạnh phúc ta vẫn thường quên bẳnLúc xa cách thấy lòng nhiều ân hậnKhông yêu thương trọn vẹn một mối tìnhĐường vợi xa giờ độc bước một mìnhAnh và em chẳng chung hình chung bóngAnh xa lắc mỗi khi em buồn khócEm vui cười anh thôi hết sẻ chiaTừ bây giờ người bên cạnh sớm khuyaLà người khác mong rằng em trân trọngHãy bước tiếp đoạn đường em ước muốnVì từ nay ta vĩnh viễn chẳng cònCạnh bên nhau chia sẻ những yêu thương ...​
Mình chung nhà nhưng cửa đóng, cài thenCăn phòng vắng, chẳng ấm êm như trướcCon đường tình giờ mạnh ai nấy bướcCứ nhạt nhòa như mưa trước thềm hoang !Phòng khách xưa vốn rộng rãi thênh thangNay ngột ngạt, tường loang màu u uấtChiếc cầu thang cũng trở nên quá chậtBước chân đi không thật, dẫu quen rồi !Tại vì đâu nên cuộc sống nổi trôiHồn lạc lõng, bờ môi không thắm đỏĐường cỏ mọc chẳng khang trang đầu ngõHoa nghẹn ngào khi nắng tỏ ban mai !Căn nhà xưa bao kỉ niệm đan càiĐừng níu ghì chỉ phí hoài tuổi trẻTiếng yêu xưa nay ngập chìm dâu bểCạn duyên rồi , cứ thế bước qua nhau !
Chồng quỳ xuống tiếp đây thánh chỉTục gia phong con rể mới vàoMười điều căn dặn như sauLàm chồng phải nhớ để hầu vợ nha.Điều thứ nhất chồng là phải rõChồng phải theo dòng họ vợ mìnhSống đừng kẻ ghét người khinhKính nhường trên dưới...hiếu tình kẻo sai.Điều thứ hai...nuông chiều với vợVợ nóng thì chồng chớ hung hăngĐừng nên cãi thấp so bằngNếu không vợ đánh gãy răng bỏ bà.Điều thứ ba...ơi chồng phải biếtPhải siêng năng công việc hằng ngàyHết giờ phải phắn về ngayLên giường phải biết dã chày vợ nghe.Điều thứ bốn đi về chào hỏiLà vợ chồng chớ gọi mày tauVới con phải nói ngọt ngàoĐừng đánh con đau...quát nạt ầm ầm.Điều thứ năm...nghe rồi nhớ nhéTặng hoa quà ngày lễ vợ yêuPhải chăm nội trợ sớm chiềuDù cho mệt mỏi chớ kêu chớ nhằn.Điều thứ sáu chớ săn gái đẹpTán tỉnh nhau thì chết vợ liềnCho dù nó đẹp như tiênCũng đừng lãng phí bỏ tiền để chơi.Điều thứ bảy chồng thời nghe tiếpKhông la cà ăn tiệc chớ sayUống xong đừng có xỉn lầyNếu không về sẽ biết tay vợ liền.Điều thứ tám không nên bài bạcĐồ trong nhà chớ vác khuân điVợ đây bắt được ấy thìTừ nay úp máng nói chi cũng từ.Điều thứ chín đi thưa về dạVợ gọi thì phải trả lời nhanhNếu không tối vợ sẽ hànhChày cối tanh bành...đừng gọi vợ ơi.Điều thứ mười...chồng yêu nhớ lấyỞ rể nên chớ cậy làm chồngLà người sức lực đàn ôngTrong nhà nội trợ ngoài đồng phải chăm.Là thánh chỉ chớ nhầm sau trướcLà mười điều bắt buộc tuân theoChồng ghi nhớ rõ mười điềuChồng ngoan thì vợ thương yêu hết mình.​
Người ta khen vợ ngoan, hiềnMấy ai khen vợ nổi điên, nổi khùngNgười ta khen vợ thủy chungMấy ai khen vợ mịt mùng theo trai..!Đời ta năm tháng còn dàiĐắp xây hạnh phúc lâu đài tình yêuĐừng như yêu sớm, ghét chiềuĐể quên đi hết những điều quanh taBiết bao nhiêu cảnh xót xaBởi vì lời nói như là dao đâmBao nhiêu đôi mắt quầng thâmBởi đêm không ngủ...khóc thầm xót đauMình còn thương nhớ về nhauMột lời nói... giữ bền lâu ân tìnhTrời xe duyên phận chúng mìnhEm ơi hãy giữ đinh ninh trong lòngGiữ cho luôn thắm má hồngGiữ cho tình cảm mặn nồng không phaiGiữ cho hương sắc hoa nhàiGiữ cho bền vững lâu đài tình yêu..!
Em ơi! Lỡ dại lần đầuChỉ ôm chỉ ấp nào đâu làm gìTại cô ấy trồng cây siỎng a ỏng ẹo, hở chi hở đùi.Sợ em anh nuốt ngậm ngùiHôm nay em vắng anh chui sang liềnXui ghê.. đất địa quỷ thiênMới hôn mấy cái.. em liền tới mau.Đừng đánh anh sẽ khai nàoHôm em về mẹ, leo rào sang bênVợ nhà nọ cũng hớ hênhLung lay mặc gió bồng bềnh anh trôi.Em về thì đã xong rồiCột buồm lau sạch.. em coi.. chẳng mònLạy em.. anh chẳng dám cònChỉ khi em vắng.. mới lòn cửa sau.​
Vợ dặn chồng ngoan trong nhàCơm dẻo canh ngọt thế là đáng khenVợ dặn tối lửa tắt đènChăm con đóng cửa cài then chặt vàoVợ dặn lên giường đếm saoMột, hai, ba, bốn...lẽ nào ngủ quênVợ dặn yêu phải thật bềnHăng hái tươi tỉnh vợ hiền thêm thương...Vợ dặn chồng khi ra đườngGiúp người bán phấn buôn hương ấm lòngVợ dặn nếu gặp gái congGiúp uốn cho thẳng đèo bòng xứng traiVợ dặn phải giỏi bạc bàiRượu bia thay nước, chớ cai nhạt mồmVợ dặn là phải nhớ ômKẻo không lại ngã lồm cồm tội thânVợ dặn không phải phân trầnXứng "người chồng của nhân dân" mới là.​
Thật là quá lắm lão chồngGià rồi còn muốn đèo bòng nữa ư?!Nói cho mà biết đừng hưKẻo sau lại bảo bà sư tử gầmNgày xưa bà cũng đầy mâmBa vòng đầy đặn kém phân chút nàoChỉ vì bà lấy ông vàoSinh năm bảy đứa nó nhào nát tanGiờ thì nhan sắc phai tànÔng còn tính chuyện bỏ hoang đấy àBà nói để ông biết nhaĐừng chọc điên tiết là bà xuống tayChỉ xin ông cái điếu càyĐem về treo bếp cho đầy khói nungKhi đó đừng bảo bà hungNhư vậy là vẫn cầm chừng đó nhaĐừng hòng đem hết tiền nhàĐem mà cho cái con Na đầu đườngBa đời nhà nó buôn hươngÔng dính vào nó chỉ phường si đaKhôn hồn thì hãy tránh xaKẻo rồi nhanh chóng đưa ma ra đồngMở mắt lên ngó mà trôngBa vòng của nó toàn "mông" thôi àĐừng tưởng sẽ dễ giặt làĐụng vào lại vỡ con bà si cônBà đây tuy có hàng tồnNhưng mà nó thật còn hơn bơm bòngBa vòng ta chẳng phải "mông"Vẫn còn đủ sức cho ông tơi bờiNói mà ông chẳng nghe lờiThì ông sẽ biết tay tôi thế nàoĐừng hòng ước vọng vượt ràoTôi mà tung " chưởng" cần phao bay liền.​
Cơm no bò cưỡi còn gì,Lại còn rửng mỡ dám phi ngựa ngoài.Nói thì ông bỏ ngoài tai,Làm lơ thì cứ trượt dài mãi thôi.Hôm nay bắt tận tay rồi,Ổng còn dám chối với tôi không nào.Xểnh ra là lại tào lao,Chán chê mê mỏi ông vào còm thơ.Rượu nốc tới bến tới bờ,Vợ thì xuôi ngược con thơ la rày.Nay thì ông sẽ biết tay,Đã hay làm biếng còn cày ruộng hoang.Rồi thì chẳng thiếp với chàng,Biết bao nhiêu kẻ họ đang thòm thèm,Từ mai tôi sẽ ăn nem,Rồi ông chống cặp mắt nhèm mà coi!​
Chồng người thương vợ thương conChồng em cờ bạc lại còn sỉn sayChồng người ý đẹp lời hayChồng em thô tục chửi ngày chửi đêmThương vợ chân yếu tay mềmChồng người giúp vợ làm thêm việc nhàChồng em đánh chén thả gaCon đói cũng mặc..."ở nhà vợ lo"Nhẹ nhàng khuyên bảo nhỏ toChồng trợn mắt đáp: đồ trò trẻ conTháng năm dần cũng héo mònĐôi đường đôi ngả...nuôi con một mìnhLúc xưa cũng đẹp cũng xinhCòn giờ trông giống yêu tinh hết thờiNgửa mặt lên hỏi ông trờiSao ông đày đoạ cuộc đời cuả con ?Từng canh dạ phải héo mònNgắm trẻ an giấc ...mà con đau lòng.​
Vợ một nhất của đàn ôngĐêm ôm ngày nghĩ âm thầm vợ haiVợ ba thường khen đẹp traiChồng em vui tính lại hài lắm cơChưa chắc đã bằng vợ tưNó yêu nó quý hầm nhừ củ khoaiNói mãi tới chuyện yêu hoàiVợ năm mới tuyệt mới dài cái chânThấy zai là nó lại gầnRiêng chồng nó sẽ ân cần suốt đêmÀ quên chưa nói câu thêmVợ sáu chuẩn nhất cả đêm yêu mìnhVợ bẩy thì rất chung tìnhYêu nhau tới bến lại xinh nhất làngVợ tám nó có cái càngKhi hôn là nó mơ màng thằng kiaVợ chín mồm miệng thía liaĐang đi bên cạnh nó tia chồng ngườiVợ mười đẹp nhất khi cườiBố chết nó vẫn hở mười cái răngNói chung cái chuyện ăn nằmChồng chồng vợ vợ nhì nhằng mới vui.​
Thơ ngây như dạ đàn bàNhưng ai đoán được thì là quá siêuMồm năm miệng bảy trăm điềuTrách chồng vì tội dám điêu lừa tìnhRõ ràng mặc bệnh không tinhMà không nói trước lúc mình kết hônĐến nay sự việc thật buồnGiờ đang thai nghén lâm bồn đến nơiMà anh mới chịu cất lờiLỡ sau này bệnh truyền đời thì saoCon trai mình cũng hỏng sàoCũng như anh ý thì sao hả mìnhBệnh này chắc chắn vô sinhNếu mà như vậy thực tình em điênEm đây chán lắm bắt đềnTại anh em chẳng được lên chức bà.​
Chồng người như bách như tùngChồng mình họ bảo thằng khùng thằng điênChồng người dáng dấp ông tiênChồng mình xiêu vẹo thần nghiền rượu biaChồng người dậy sớm thức khuyaChăm làm thương vợ vui đùa cùng conChồng mình sáng sớm năm lonChiều chiều năm xị tối còn nửa chaiChồng người xây dựng lâu đàiChồng mình đề đóm bán hai lần nhàChồng người chung thủy thật thàChồng mình giống quỷ gái già gái nonChồng người vì vợ vì conChồng mình bài bạc vợ còn bộ xươngChồng người một nắng hai sươngChồng mình say rượu gặp mương cũng nằmAi ơi bóp trán bóp cằmGác chân nghĩ lại tháng năm mặn nồngĐường đường là đức ông chồngĐánh con đập vợ má hồng sao camNhìn chồng người khác mà hamNghĩ tới chồng mình hắc ám tủi thânVài lời nhắn gửi xa gầnMong chồng nghĩ lại vợ cần con thương.​
Ôi trời sư tử Hà ĐôngHôm nay lại đánh cả chồng nữa đâyVì sao tôi khổ như vầyThương nàng như thể đội mây trên đầuRa ngoài chẳng dám ngồi lâuCơm canh nấu trễ là sầu thấy ngayChửi hoài lắm lúc mặt dàyLén đi uống rượu không say không vềNhậu khi chưa tỉnh cơn mêMơ nàng tiên nữ tứ bề bao quanhGiật mình vỡ mộng tan tànhVợ nhìn trừng mắt hỏi anh cười gìẤp a ấp úng cười khìTui mơ em đẹp khác chi tiên thềNàng cười chúm chím hề hềTiên xinh đẹp mãi để kề cận ông..​
Anh xạo quá dám lừa em hảCả đêm qua anh ngả tay aiNói mau nếu biết nhận saiNể tình chồng vợ bao ngày em thaEm vất vả lo đàn con nhỏAnh lả lơi kiếm cỏ non tơVề nhà chân bước vật vờKêu anh mệt lắm không chờ cơm đâuĐừng có dấu nói mau còn kịpEm lờ đi được dịp lấn sânKhai nhanh còn cứ lần trầnỚt này không ngọt hoa ngàn lắm gaiDám đi gái bỏ bê nhà cửaTừ bây giờ nhớ sửa nghe chưaCòn quen lối cũ đường xưaLiệu hồn em sẽ quyết cưa đôi giò.​
Nghe em dặn..ra đường nhớ nhéGái đẹp nào..thỏ thẻ đừng tinChân cao mắt nhắm đừng nhìnCứ xe thẳng hướng nhà mình về nhanh.Đừng tụ tập..nhe anh chẳng tốtRượu bia rồi..dại đột không hayGái ôm hào hứng khi sayChuyện gì lỡ được.. chuyện này thì không.Đừng ham phở.. nha chồng yêu quýĐộc lắm nè ..gia vị không ngonVợ cơm có sẵn luôn cònBiết rằng hơi ngán héo mòn phải ăn ........Nhớ chưa ....​
Chớ nên có vội đánh ngườiThị phi nhân thế lắm lời dèm phaCô ấy, mẹ của con taChứ đâu phải vợ người ta đâu mà.Trải bao năm tháng thiết thaHai bên tìm hiểu mới là kết hônHi sinh mơ ước vùi chônLấy chồng vất vã còn hơn ở nhàNhưng nào có dám kêu ca12 bến nước đàn bà chịu thôiNgày tháng không chút thảnh thơiChỉ thấy cặm cụi khắp nơi trong nhàThươg chồng vất vả bôn baTự nhủ phải đảm để mà chăm conNgờ đâu vẫn bị ăn đònBị chồng đánh đập ôm con khóc òaVẫn còn những kẻ bê thaRa tay đánh vợ như là ác nhânUổng bao năm tháng tảo tầnUyên ương thắm thiết ái ân mặn nồngTôi khuyên tất cả đàn ôngĐừng đánh vợ chỉ cành hồng mà thôiCó vợ là sướng lắm rồiHãy giữ hạnh phúc ở nơi gia đìnhĐừng để con cái học mìnhTương lai nó lại như mình ngày xưaĐừng để ngày tháng nắng mưaTương lai lẻ bóng vẫn chưa muộn màngHãy yêu quý lấy các nàngNgười chung chăn gối đảm đang của mìnhBéo, gầy, cao, thấp, xấu, xinhChỉ cần chung thủy với mình mà thôiHãy nghe tôi nhé bạn ơi !!Hạnh phúc là thế ở nơi chính mìnhMong ai cũng đủ thông minhĐể đừng đánh mất nghĩa tình vợ con.
Đừng vì áp lực đồng tiềnMà ra tay đánh vợ hiền con ngoanĐừng vì hai chữ giàu sangMà theo vòng xoáy trái ngang cuộc đờiĐừng nên nói nặng một lờiVới người phụ nữ trọn đời mình yêuCuộc sống gian khổ bao nhiêuThì càng hiểu được tình yêu thế nàoLàm ăn nhỡ có làm saoLiệu có giúp đỡ của bao bạn bèHay là lúc chết cận kềChỉ còn người vợ vỗ về cảm thôngĐã là một gã đàn ôngChửi nhau với vợ là không tốt rồiBao năm cơm vẫn một nồiHồng,vàng,xanh vẫn thường ngồi bên nhauĐừng vì đôi chút khổ đauMà vô tâm cướp của nhau nụ cườiĐời không ai được điểm mườiXin đừng hành động như người lưu manhĐánh vợ như gã sở khanhGia đình hạnh phúc biến thành đau thươngMái nhà tổ ấm uyên ươngBỗng dưng đổ vỡ ra phường ly hôn.​
Ai ơi sống giữa nẻo trần gianGánh nặng ưu tư chẳng số nhànPhận đời tơ mỏng nên đành chịuTruân chuyên bi lụy thiếp phải mangPhu thê trọn kiếp thật bẽ bàngTỉnh giấc mơ nồng số hồng hoangVì đâu phải sống như nô lệMặc sức dày vò - hỡi tình langVẫn biết ân tình thật trái ngangĐời hoa sớm nở đã vội tànPhù du cánh mỏng nên đành mặcLuân thời đạo lý lắm đa đoan.​
(Bài thơ nói về sự vùng lên, chống lại bạo lực gia đình của người phụ nữ)Ừ, tôi con nợ nhà này,Anh hãy thử nghĩ từ ngày cưới nhau.Anh chỉ mang lại nỗi đau,Tôi vẫn vẹn trước toàn sau hai nhà.Anh khác hẳn chồng người ta,Đánh con, chửi vợ bê tha rượu chè.Vợ nói anh chẳng thèm nghe,Suốt ngày say xỉn, lè nhè điếc tai.Cuộc sống chẳng biết ngày mai,Quên con, mặc vợ vì chai rượu đầy.Tôi phận gái, hai vai gầy,Khổ nhục, vất vả giờ đây được gì!Anh hãy thay đổi mình đi,Nếu anh cứ vậy thôi thì chia tay.Số phận sao quá đắng cay,Tôi đã nhẹ dạ lấy ngay nhầm chồng.Giờ có mà khổ hơn không,Nếu biết anh vậy ở không nhàn đời.Tạm thời mỗi đứa một nơi,Mẹ con tôi phải xa rời ít hôm.Đừng nghĩ tôi nói lắm mồm,Nếu anh thay đổi vài hôm tôi về.Nhà nghèo, chồng xấu không chê,Nhưng anh đừng mãi u mê thế này.Thương con, thương vợ, đừng say.Quên đi quá khứ những ngày không vui.Khó khăn, vất vả đẩy lùi,Mình lại chia sẻ ngọt bùi như xưa!​